KHÔNG ĐỀ 38
Đời học sinh ghét nhất loài hoa phượng
Ghét tiếng kêu của những chú ve sầu
Làm bạn bè phải từ giã xa nhau
Rồi mỗi đứa, một phương trời vô định
Đứa nghĩ học, đứa làm ăn trên tỉnh
Đứa lấy chồng, đứa lập nghiệp phương xa
Còn mình tôi với giọt lệ chan hòa
Mong gặp lại những bạn bè thân ái.
P/s: TS.TPK 2004

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét